Monday, May 21, 2012

A favourite restaurant down the road

Thai grilled beef salad
Shanghai is the ideal city with great harmony of international cuisines. You can easily find different  restaurants from many countries around the world in this city. For sure, those are located more in downtown. From where we live, far from downtown city of 45 mins by taxi, there are still many foreign restaurants to spend great dining time. Last week, we decided to enjoy Thai food among choices of Italian, American, Japanese, Hongkong and Chinese cuisines nearby. The restaurant is called The Thaiable. As its name, over this lovely restaurant, you can have any delicious and organic Thai food from a big menu of appetizer, salad, soup, curry dishes and specialty Thai-style main courses. The spot is hidden away down the corner of Baole Lu with a small kitchen, a limited-space dining area in the first floor and a Thailand cozy space (of course much bigger) upstairs. The menu is both in Chinese and English with pictures. So it helps customers out, either to whom's familiar or new to Thai cuisine, order much more easily. Anyway, it's not easy for me to get my order quickly though, simply because I love most of what they have in the menu. All ranges of food here look delicious and appealing to me, because of not only their sound-taste-good ingredients but also their authentic dish settings. We had grilled beef salad, chicken curry, prawn grilled with pineapple and chicken fried rice. All were so good. The dance of strong spicy-salty-sour-sweet flavors, colors and aromas made the meal such the best deal in the town I have ever had. Another thing interested me a lot was the seasoning herbs and dressings the chief used here, such as mint leaves, fish sauces... which I haven't seen yet in any shichang (supermarket or market) or fandian (restaurant) so far. Those relate me a lot to Vietnamese food flavor, where I hardly find such any similar taste over here during recent 2 months. Which appealed to me most are roasted beef fillet with blend of Thai herbs and prawn fresh spring roll served with plum peanut sauce that I came back for lunch in another day. Quick service, fresh taste, cozy, friendly dining space and reasonable price (starting at 35 yuan or in average of 55-60 yuan per dish) compared to how satisfied you are when enjoying the food are good enough to tell The Thaiable is one of wonderful options for me in our neighbourhood.
 Thai prawn fresh spring roll dipped with plum peanut sauce

Monday, April 16, 2012

The melody make you believe you can dance

Friday, April 6, 2012

Trở lại Xizhou

Sau 2 ngày trở lại Hà Nội thăm gia đình, mình đáp chuyến bay tới Quảng Châu - thành phố lớn thứ 3 của Trung Quốc. Thời tiết ở đất Quảng Châu lạnh hơn Hà Nội bởi những đợt mưa nhỏ vào buổi chiều. Khách sạn nơi mình ở cách Sân Bay Quốc tế Quảng Châu (Guangzhou Baiyun International Airport) khoảng 10 phút taxi. Check-in xong là mình bắt chuyến tàu điện ngầm vào trung tâm chơi. Hệ thống Metro ở đây khá thuận tiện gần bằng hệ thống điện ngầm ở Kyoto nên chỉ 30 phút là mình tới dòng sông nổi tiếng mang tên Trân Châu - con sông lớn nhất Quảng Châu và lớn thứ 3 tại Trung Quốc. Dạo một chút gần con sông, mình dạo thăm trung tâm dịch vụ tổ chức đám cưới quốc tế của thành phố với đa dạng mặt hàng liên quan đến cưới hỏi. Từ các kiểu trang phục cưới cho cô dâu, chú rể các nước (dễ nhận thấy nhất là Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản...) đến phụ kiện tóc, trang sức, từ đồ nội thất trang trí phòng cưới đến các kiểu dáng hộp quà cảm ơn dùng trong đám cưới... Trung tâm quốc tế này thu hút khá đông khách hàng đến thăm và mua sắm bởi chỉ cần dạo 1 vòng trong trung tâm này, bạn có thể tìm đủ mọi thứ cần thiết cho 1 đám cưới.
 Bên ngoài Trung Tâm mua sắm đồ cưới quốc tế ở Quảng Châu
 Bên trong là các gian hàng giới thiệu và bày bán nhiều chủng loại mặt hàng... Đây là gian bày bán các hộp quà cảm ơn, báo hỉ trong ngày cưới
 Gian áo cưới truyền thống của Trung Quốc
Một ngày ở Quảng Châu là đủ. Biết là có rất nhiều khu mua sắm và di tích thắng cảnh thú vị ở thành phố này, mình đáp chuyến bay đến Đại Lý, thuộc Vân Nam, Trung Quốc. Bác lái xe họ Yang đã chờ ngoài cửa sân bay Đại Lý đón mình bằng nụ cười hồn hậu. Trên đường mải nói chuyện, xe đưa mình vòng quanh 1 đoạn của hồ Nhị Hải. Phong cảnh thật đẹp. Bây giờ thì mình đã về đến Xizhou, cách thị trấn Đại Lý 30 phút ô tô. Như ý nghĩa của tên gọi - Xizhou trong tiếng Trung mang ý nghĩa là "ngôi làng hạnh phúc" và mình cảm thấy vui khi quay trở lại nơi này. Có lẽ 3 tuần ở đây đủ lâu để gọi là ngôi nhà thứ ba, sau ngôi nhà ở Thượng Hải. Có rất nhiều điều làm mình nhớ khi quay lại Hà Nội ( nghe có vẻ mâu thuẫn khi bản thân mình ở Xizhou cũng rất nhớ gia đình và bạn bè ở Hà nội). Đó là lớp học nhỏ đáng yêu của trường Quốc tế Thượng Hải với 13 học sinh và thầy cô giáo, mình nhớ mọi người; là những con đường nhỏ dẫn đến các ngôi nhà cổ lâu đời trong làng; là nụ cười hồn hậu của người dân nơi đây mỗi khi mình nói "Nihao/ Zaoshanghao"; là khí hậu ôn đới đặc trưng của vùng cao nơi đây (cách mực nước biển gần 2000m) khiến mình cảm thấy tự do hơn; là cảm giác như được ở nhà bởi sự giúp đỡ thân tình của người dân địa phương nơi đây.

Mái nhà cổ của người Bạch,dân tộc sống chủ yếu ở Đại Lý, Vân Nam
 Những mái nhà với núi Cangshan thấp thoáng là hình ảnh dễ nhận thấy ở khắp khu làng Xizhou
Một ngôi nhà với kiến trúc đặc trưng của người Bạch

Source: http://vi.worldpoi.info/poi/4

 Toàn cảnh làng Xizhou nằm bên chân núi Cangshan
 
 Lao động trên cánh đồng trồng đậu ở làng Xizhou
Chiều nay, thong thả đạp xe về phía hồ Nhị Hải, cách 20 phút xe đạp từ nơi mình ở, không gian thay đổi từ 1 khu làng cổ đáng yêu, yên bình sang một không gian mặt hồ rộng lớn, thoáng đãng. Cảm giác như mình trở nên bé nhỏ khi đứng trước mặt hồ. Hồ Nhị Hải có tên tiếng Anh/ tiếng Trung là Er Hai Lake/洱海. Hồ còn được biết đến với tên gọi tiếng Việt gần giống là Hồ Nhĩ Hải (do hình dáng của nó trông giống như một cái tai). Điều đặc biệt của hồ là nằm trên núi cao trong địa phận tỉnh Vân Nam, Trung Quốc, là hồ lớn thứ hai trên cao nguyên tại Trung Quốc, chỉ sau hồ Điền Trì (298 km²). Một vài hình ảnh chia sẻ với mọi người về hồ Nhị Hải.
 
Đường đi ra hồ Nhị Hải, phía bên trái là lối đi khu vực Tongue of the Lake, nghe tên có vẻ lạ nhưng đó là nơi phong cảnh hài hòa giữa núi Cangshan và hồ Nhị Hải rất đẹp
 Hồ Nhị Hải có nhiều khu vực sinh thái nguyên sơ và là một trong số 16 hồ thuộc khu bảo hộ tự nhiên cấp quốc gia của Trung Quốc.

Sunday, March 11, 2012

Arigato from Japan to the world

Japan is wonderful. We believe you will recover soon. All the best to Japanese and Japan.

Sunday, February 19, 2012

Những ấn tượng đầu tiên về Xizhou

Xizhou nằm ở phía nam của tỉnh Vân Nam, Trung Quốc, cách thị trấn cổ Đại Lý 20km. Đó là một thị trấn nhỏ đáng yêu mà tôi may mắn có dịp ghé thăm trong chuyến du lịch gần đây. Được nghe kể nhiều về nơi này, tôi vẫn không khỏi ngạc nhiên và cảm thấy thú vị với mỗi điều khám phá về con người và những nơi đi qua.
Cổng chính thị trấn cổ Đại Lý
 
Những quán nhỏ hai bên đường trong thị trấn tấp nập khách du lịch
Trong khi khu cổ của thị trấn Dali không hiếm những con phố cổ ít đông đúc hơn
Từ bến xe của thành phố Côn Minh, có hai cách để bạn lựa chọn. Đi xe buýt chất lượng cao mất khoảng 3-4 tiếng với giá vé 150 CNY/ người, xe sẽ đưa bạn đến trung tâm thị trấn Dali mới (New Dali town). Chúng tôi quyết định chọn cách thứ hai, thuê xe ô tô 4 chỗ có bác tài riêng với giá 600 CNY/ chuyến. Nếu nhóm của các bạn có 4 người thì rõ ràng đây là lựa chọn hợp lý vì xe riêng đi nhanh hơn so với xe chất lượng cao với cùng mức giá cả.
 
Tại thị trấn Xizhou, phương tiện chủ yếu của người dân ở đây là xe đạp hoặc xe ngựa kéo. Thật thích thú khi ngồi trên xe ngựa, được chở lòng vòng trên những con đường nhỏ và ngắm nhìn không hết kiến trúc nhà cổ ở Xizhou.
Nói đến kiến trúc nhà cổ ở Xizhou, nét đặc trưng là phong cách nhà cổ của người Bai, một nhóm dân tộc thiểu số phổ biến tại địa phương.
Các căn nhà ở Xizhou mang dáng dấp của kiến trúc nhà gian 3 gian hướng 3 phía và các bức tường được trang trí đặc sắc đa màu luôn hướng về phía nam.
Từng là địa danh trọng yếu về quân sự trong thời vương quốc Nanzhao, Xizhou từng rất phát triển và là trung tâm giao thương quan trọng tại Vân Nam. Điều đó thể hiện phần nào trong kiến trúc nhà cổ ở đây còn được lưu giữ đậm nét trong từng căn nhà trong làng.
Chúng tôi may mắn tham dự lễ hội tín ngưỡng của người Bai tại Zoucheng, thăm khu chợ địa phương.

Mọi người đều cảm thấy may mắn khi ngày hôm đó, thời tiết rất đẹp, thuận lợi cho việc tổ chức nghi lễ của các bà trong làng
Cũng là một thói quen, với mỗi nơi tôi đặt chân đến, tôi rất thích dành thời gian đi dạo chợ địa phương, bởi chợ là bức tranh sống động nhất về cuộc sống và sản vật, con người địa phương đó. Vân Nam nổi tiếng là xứ trồng và ướp trà thơm có tiếng ở Trung Quốc. Vì thế, không khó để hỏi người chủ bán hàng về cách pha chế và đặc trưng của các loại trà khác nhau ở chợ Zoucheng.
 
Chúng tôi cũng đến thăm một gia đình làm nghề thêu dệt truyền thống tại đây. Đây là một trong những hộ vẫn duy trì nghề thêu, nhuộm vải theo phương thức thủ công tại Zoucheng. Như bao gia đình trong làng, họ thực hiện các công đoạn từ nhuộm màu, thêu tay… các sản phẩm như khăn quàng cổ, quần áo, trải bàn… bằng tay. Việc này đòi hỏi sự kiên nhẫn và tỉ mỉ từng chi tiết.
 
Khi hướng dẫn và minh họa cho chúng tôi - những người khách du lịch còn lạ lẫm với công việc và sản phẩm thú vị của họ, người dân trong gia đình nhiệt tình chỉ cho chúng tôi thấy cách họ làm.
 
Tôi tìm được cho mình 1 chiếc khăn quàng cổ màu hồng pha xanh khá đẹp mắt với giá 30 CNY. Mặc dù sẽ không dùng nhiều đến chiếc khăn, có một điều chắc chắn rằng tôi sẽ nhớ đến Xizhou mỗi lần dùng chiếc khăn quàng cổ đó. Hẹn gặp lại nhé, Xizhou. Tôi sẽ trở lại.

Friday, February 17, 2012

Hội An, ngày trở về

 
Năm nay, lần đầu tiên tôi về với Hội An vào một ngày xuân. Không có cái nắng ướm vàng góc phố cổ, Hội An những ngày đầu xuân mang một vẻ đẹp khác mới bởi những dãy đèn lồng đủ màu sắc giăng khắp con phố và những chậu hoa cúc vàng đặt trước mỗi cửa nhà được tô điểm bởi những chiếc nơ đỏ dễ thương. Không khí Tết ở Hội An thật đáng yêu.
 
Ngày trở về Hội An, không khí trong phố cổ dường như náo nhiệt hơn những ngày mùa hè. Du khách Việt ít hơn mà thay vào đó, nhiều khách du lịch nước ngoài hơn đến với phố cổ. Có đôi chút ngạc nhiên đối với tôi bởi phố cổ yên tĩnh mà tôi từng yêu quý giờ đã khác nhiều hơn so với hai năm trước đây. Có những góc phố ồn ào hơn bởi tiếng nhạc hiện đại phát ra từ quán bar trong khu vực trung tâm, những quán cà phê trong nhà cổ dường như vắng hơn, nhường chỗ cho những không gian hiện đại của nhà hàng, tiệm quần áo thương hiệu Tây, quán rượu với cái tên cũng rất Tây, Q Bar, được trang trí theo motif hiện đại trong khung nhà cổ của phố Hội, thấp thoáng vài cửa hiệu minimart bán đồ uống, đồ ăn kiểu Tây ngay trung tâm phố cổ. Có cảm giác một cái gì đó như bị đánh mất trong tôi. Tôi thích sự yên tĩnh, xưa cũ của con đường, góc phố Hội An. Tôi thích sự giữ gìn từng chi tiết nhỏ cổ xưa trong các ngôi nhà cổ và hội quán. Tôi thích cây cầu Nhật Bản, với những chiếc đèn lồng đủ màu sắc tô điểm cho mái rêu xanh, bức tường rêu xanh mà bạn có thể dễ dàng bắt gặp trên con đường đi dạo khám phá. Tôi vẫn tìm thấy chúng, vẫn tìm thấy sự gần gũi và quen thuộc ấy. Nhưng cũng không khỏi chạnh lòng khi thấy phố giờ ồn ào theo kiểu thương mại hóa hơn, chạnh lòng khi các cửa hàng cửa hiệu có người nước ngoài quản lý điều hành giờ nhiều hơn bên cạnh các cửa hàng tranh sơn mài, đồ lưu niệm, cửa tiệm tailor đồ lụa của tiểu thương người Việt. Đành rằng đó là sự phát triển tự nhiên của thương mại và du lịch. Nhưng hình ảnh con phố thương mại hóa do du lịch tại Sapa những năm về trước và bây giờ không khỏi làm tôi lo sợ về sự thay đổi mà chỉ vài năm nữa thôi, nếu không được quan tâm đúng mức của những nhà quản lý địa phương, Hội An cũng sẽ rơi vào hoàn cảnh tương tự.

Tôi chỉ có thể đi qua những quán bar trong các ngôi nhà cổ ồn ào tiếng nhạc mà không dám bước chân vào. Tôi chỉ có thể nhìn ngắm những chiếc áo ba lỗ, váy hai dây màu sắc và hiện đại tại các cửa hiệu quần áo do người nước ngoài điều hành. Họ thuê lại các nhà cổ làm cửa hiệu kinh doanh của họ, bán với giá cao hơn rất nhiều so với mặt bằng mặt hàng chung của người địa phương. Chúng tuy đẹp nhưng cũng chỉ phù hợp với khách du lịch nước ngoài đến thăm, chứ ngay cả với khách Việt Nam, kiểu dáng và giá cả không hẳn là phù hợp, mà chúng cũng không mang nét gì đặc trưng là sản phẩm với linh hồn Hội An cả.
 
Có những điều mà không hề thay đổi, đó là sự hồn hậu, nhiệt tình, thân thiện của những người dân sống trong khu phố cổ hay những ngôi làng nằm xa hơn trung tâm. Tôi lại được đạp xe qua các con phố, được ăn những món ăn địa phương tuyệt vời như cơm gà, thịt nướng cuộn bánh tráng, bún thịt nướng Hội An… Tôi cũng nhận ra rằng kem ở Hội An thật ngon, thanh mát. Tôi lại mua thêm cho mình vài bộ đồ lụa làm quà, những đồ khi mặc sẽ nhắc tôi về Hội An yêu quý.

Tôi cũng đi thăm lại Mỹ Sơn với những hiểu biết sâu sắc hơn về thánh địa, với sự giới thiệu vui tính của anh hướng dẫn viên du lịch cùng đoàn. Tôi lại được thưởng thức bữa tối tại quán ăn yêu thích gần biển Cửa Đại. Thật vui khi gặp lại gia đình chủ quán . Họ vẫn thế, đầm ấm, vui vẻ, yêu thương nhau qua từng cử chỉ dù bận rộn đón tiếp khách. Tôi cũng được thưởng thức lại hương vị bánh mì phố cổ của chị chủ người địa phương trên góc phố Nguyễn Huệ, Trần Phú. Chị đã theo mẹ chị bán bánh mì ở Hội An từ khi còn là cô bé 15-16 tuổi. Đến giờ chị đã là người mẹ trên 50 tuổi với hơn 30 năm bán bánh mì tại góc phố này, chứng kiến bao thăng trầm thay đổi của phố cổ và con người Hội An. Tôi cũng được lắng nghe những bản nhạc được biểu diễn bằng nhạc cụ dân tộc của những chàng trai, cô gái Hội An yêu âm nhạc và yêu giá trị dân tộc. Thật vui khi nhạc dân tộc Việt Nam có sức hút riêng với du khách quốc tế. Chỉ 1 lúc nhanh thôi, khi tiếng nhạc cất lên, nhiều du khách nước ngoài dừng lại lắng nghe chăm chú và chụp ảnh, ghi lại giây phút đó. Hội An vẫn tự hào như thế, là thành phố không có dây điện lộ thiên, không có cột anten tivi, không có xe máy chạy trong phố cổ những giờ cao điểm. Một tin vui nữa là từ dịp Tết Nhâm Thìn này, Hội An còn là thành phố đầu tiên của Việt Nam và khu vực Đông Nam Á được phủ kín mạng lưới Internet không dây, miễn phí. - một tín hiệu mừng đưa Hội An đi xa hơn, rút ngắn khoảng cách thông tin với thế giới.
 
 

Hội An, ngày trở về, một chút xao xuyến vì sự đổi thay của Hội An, nhiều thương nhớ khi đi qua những con đường góc phố vẫn giữ nguyên nét cổ xưa, rêu cũ, và hạnh phúc bởi trái tim tôi đã không còn cô đơn nữa. Cảm ơn phố Hội đã đem lại sự yên bình cho tôi. Mong rằng phố sẽ không thay đổi theo hướng thương mại hơn nữa, mong rằng các nhà quản lý văn hóa và du lịch địa phương sẽ quan tâm đúng mức hơn nữa, để Hội An bên cạnh việc giữ gìn và phát huy giá trị văn hóa dân tộc, cũng cần được quy hoạch phát triển phù hợp. Các spa, bar, khách sạn kiểu mới nên nằm xung quanh phố cổ chứ không nên xen kẽ trong trung tâm, để hình ảnh di sản văn hóa Việt Nam và thế giới - phố cổ Hội An vẫn giữ nguyên nét đẹp vốn có của nó.

Yêu Hội An thật nhiều.
Hội An, xuân 2012